Những bất cập xung quanh Pháp luật về vấn đề bảo hành

24/06/2016  

Các điều luật được quy định trong Luật thương mại về vấn đề bảo hành đã góp phần bảo vệ lợi ích hợp pháp của người tiêu dùng cũng như các doanh nghiệp chân chính. Và đó cũng là cơ sở để người tiêu dùng và doanh nghiệp có thể hiểu, tuân thủ và vận dụng tốt hơn các quy định về trách nhiệm bảo hành hàng hóa, dịch vụ.

Tuy nhiên, xét ở một khía cạnh nào đó cùng còn khá nhiều bất cập xung quanh các quy định về nghĩa vụ bảo hành, khiến người  dùng và doanh nghiệp nhiều khi không tháo gỡ được các rắc rối phát sinh.

Vậy đó là những bất cập nào?

Để phân tích sau về vấn đề này, đầu tiên chúng ta phải hiểu cơ bản về nghĩa vụ bảo hành được quy định tại Điều 49 Bộ Luật Thương mại, cụ thể:

- Trường hợp hàng hoá mua bán có bảo hành thì bên bán phải chịu trách nhiệm bảo hành hàng hoá đó theo nội dung và thời hạn đã thỏa thuận.

Những bất cập xung quanh Pháp luật về vấn đề bảo hành
Những điều cần biết về pháp luật bảo hành - Ảnh: Sưu tầm

- Bên bán phải thực hiện nghĩa vụ bảo hành trong thời gian ngắn nhất mà hoàn cảnh thực tế cho phép.

- Bên bán phải chịu các chi phí về việc bảo hành, trừ trường hợp có thoả thuận khác.

Tuy nhiên, chính trong những quy định ấy lại có nhiều vấn đề khiến cả người tiêu dùng và doanh nghiệp gặp khó khăn khi thực hiện, điển hình như:

- Luật thương mại chưa có quy định cụ thể nào về quyền yêu cầu bảo hành của người mua và nghĩa vụ, trách nhiệm bảo hành của người bán trong trường hợp các bên không có thỏa thuận về bảo hành trong hợp đồng. Và  khi những trường hợp đó xảy ra, các bên mua và bán lại phải áp dụng các quy định liên quan của pháp luật dân sự và pháp luật bảo vệ người tiêu dùng.

- Tuy nhiên, Luật bảo vệ người tiêu dùng chỉ có thể được áp dụng đối với trường hợp bảo hành hàng hóa liên quan đến người tiêu dùng là người mua, sử dụng hàng hoá, dịch vụ cho mục đích tiêu dùng, sinh hoạt của cá nhân, gia đình, tổ chức. Trong trường hợp xảy ra các vấn đề phát sinh về việc bảo hành hàng hóa liên quan đến các trường hợp không phải là tiêu dùng, sinh hoạt lại khiến người dùng và doanh nghiệp không có cơ sở nào để giải quyết.

- Ngoài ra, những quy định về mục đích, phạm vi bảo hành được nêu trong  Điều 447 Bộ luật dân sự 2005 cũng chưa rõ ràng và thống nhất. Điều 445 Bộ luật dân sự 2005 cũng chỉ có những quy định mang tính chung chung về việc áp dụng thỏa thuận của các bên và quy định của pháp luật.

- Trong khi đó, điều 446 Bộ luật dân sự 2005 lại quy định “Trong thời hạn bảo hành nếu bên mua phát hiện được khuyết tật của vật mua bán thì có quyền yêu cầu bên bán sửa chữa không phải trả tiền, giảm giá, đổi vật có khuyết tật lấy vật khác hoặc trả lại vật và lấy lại tiền” có nghĩa là nếu có tranh chấp khó giải quyết xảy ra thì người mua có thể dựa vào điều 446 để yêu cầu bên bán trả lại tiền hoặc đổi hàng. Nhưng bên bán cũng có thể viện dẫn Điều 445 Bộ luật dân sự hoặc Điều 49 Luật thương mại 2005 để phản đối yêu cầu này của bên mua.

Do đó, để rõ ràng hơn và đảm bảo một cách tối ưu nhất của các bên thì cần phải thay đổi, bổ sung Điều 49 Luật thương mại nhằm làm rõ quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của các bên trong việc bảo hành hàng hóa, các biện pháp bảo hành và thứ tự thực hiện các biện pháp bảo hành.